Adonis là gì? Ý nghĩa hoa Adonis là gì?

Câu chuyện của Adonis và Aphrodite

Nữ thần Tình yêu và Sắc đẹp Aphrodite rất mạnh mẽ, có thể buộc tất cả các vị thần, kể cả thần Zeus cho đến người phàm phải khuất phục vì Tình yêu và Sắc đẹp, vậy mà cô thân nữ thần không thể tránh khỏi tai họa đó, và đã không kiểm soát được sức mạnh của mình đối với điểm mà cô ấy cũng đau khổ vì Tình yêu và Sắc đẹp! Adonis chính là chàng trai đã khiến nữ thần nổi tiếng này phải rơi nước mắt vì đau đớn.

Chuyện về gia đình anh cũng hơi lộn xộn. Cha của Adonis là Cyniras (Kyniras) vua của đảo Cyprus. Ông sinh ra một cô con gái xinh đẹp tuyệt vời, đặt tên là Myrrha. Tự hào về người con gái xinh đẹp ấy, anh đã từng, thậm chí nhiều lần cho rằng người con gái của anh đẹp nhất trên đời. Đó là một sự ngu ngốc của một kẻ hợm hĩnh, nhưng nó vẫn có thể tha thứ được. Nhưng tệ hơn nữa, Cyniras, như ếch ngồi đáy giếng, dám tự cho mình là vô liêm sỉ, cho rằng con gái mình xinh đẹp hơn bất kỳ ai, hơn cả Aphrodite. Đúng là “coi trời bằng vung”.

Vì vậy, Cyniras đã bị trừng phạt. Nữ thần Aphrodite với những phép màu của mình, đã khiến Cyniras mất trí, mất trí đến mức tưởng con gái là vợ của mình. Và Adonis được sinh ra trong sự chăm sóc của mẹ cô, Myrrha. Nhưng Myrrha vừa sinh con thì bị bố đuổi ra khỏi nhà. Cô bế con đi lang thang hết nơi này đến nơi khác. Một ngày nọ, cô ấy đi đến một ngọn đồi và chết kiệt sức, và biến thành một cây thơm mà ngày nay được gọi là cây myrhe. Nữ thần Aphrodite động lòng trắc ẩn, nhận lấy Adonis và đem về làm con nuôi. Nhưng đã cho nữ thần Perséphone làm vợ Hadès ở âm phủ để nuôi nấng. Ít lâu sau Aphrodite xuống âm phủ đòi lại Adonis, nữ thần Perséphone không trả, nhất quyết không trả. Không trả tiền chỉ vì một lý do rất vô lý mà tôi không dám nói ra: Adonis quá đẹp, quá đẹp khiến Perséphone yêu, rất yêu, không muốn để chàng trai ấy ra khỏi tay nàng. Hai nữ thần cãi nhau ăn mặn mất ngon, cuối cùng phải đưa ra thần Zeus phân xử. Zeus, xứng đáng là cha của các vị thần, đã quyết định: Adonis luân phiên với mỗi nữ thần trong nửa năm. Mùa xuân và mùa hè là với Aphrodite; Mùa thu, mùa đông là với Perséphone.

Năm đó, vào đầu mùa xuân, Adonis sống cùng Aphrodite. Khó có thể nói nữ thần này yêu Adonis đến nhường nào. Tất nhiên, nếu không phải vì tình yêu thì đã không có cuộc chiến với Perséphone. Cô yêu Adonis đến mức quên cả việc trở lại cung điện Olympe, quên cả hòn đảo Cythère đầy hoa và biết bao lễ hội nơi đây.

Aphrodite luôn gắn bó với Adonis. Cô yêu chàng trai đó đến nỗi dù không có anh trong giây lát, cô vẫn lo sợ, tưởng tượng sẽ có bao nhiêu rủi ro xảy đến với anh. Bất cứ khi nào Adonis đi săn, Aphrodite đều đi theo, mặc dù săn bắn không phải là sở thích của cô. Cô quên giữ gìn nhan sắc, theo Adonis vào rừng, tự làm khổ mình trong nắng mưa sớm chiều. Cô dặn dò Adonis không được săn thú rừng mà chỉ săn những con vật nhỏ bé, hiền lành, không thể gây nguy hiểm cho mình như: Hươu, nai, chồn, cáo, thỏ, gà … cô cầu xin thần Olympe cứu Adonis khỏi mọi điều xui xẻo có thể xảy ra khi anh ta đang bận đi săn.

Aphrodite luôn gắn bó với Adonis. Nhưng mọi tính toán và tầm nhìn xa của cô vẫn không giúp anh thoát khỏi kiếp nạn. Và đáng buồn thay, tai họa đó lại là điều Aphrodite đã thấy trước, từng nói với Adonis rằng nó dường như cắt đứt đầu lưỡi của anh. Đó là một ngày đẹp trời, và Adonis đi vào rừng để đi săn. Nhưng hôm đó không hiểu sao Aphrodite không thể cùng anh vào rừng. Tuy nhiên, điều đó không khiến Adonis bớt đam mê và nhiệt tình hơn với công việc săn bắn. Anh ta đã bắn được khá nhiều con chồn, con thỏ, con gà rừng … Bỗng từ một bụi rậm cách anh ta không xa xuất hiện một con lợn rừng. Con lợn cựa quậy và đi qua trước mặt anh. Những con chó sủa và đuổi theo. Adonis vui mừng, chắc chắn rằng chuyến đi này anh sẽ hạ gục được con mồi béo bở, lập được kỳ tích, vì trước đây anh chưa từng hạ gục được con thú to lớn và hung dữ như lợn rừng. Những con chó chạy nhanh và nhanh chóng bao vây con lợn. Adonis chạy tới, cầm giáo trong tay. Ngay khi anh ta đang ngả người về phía sau để lấy đà, con lợn lao ra, húc một con chó và bay về phía anh ta. Đầu con lợn cứng như đá với những chiếc răng nanh sắc nhọn đâm vào đùi, gặm nhấm bụng anh, Adonis ngã xuống đất, máu đỏ phun ra, bắn tung tóe trên mặt đất. Con lợn đã vượt qua, thoát khỏi thảm họa. Và có Adonis, một cái bóng trên khuôn mặt anh ta.

Aphrodite được thông báo rằng Adonis đã chết, và bị chấn động. Cô cố gắng kìm chế nỗi đau và đi vào khu rừng trên đảo Cyprus để tìm thi thể của chàng trai xinh đẹp mà cô yêu quý. Cô trèo đèo, lội suối, len lỏi qua những bụi gai nhọn. Viên đá cứng khiến đôi chân cô xinh đẹp, mềm mại đến mức gãy và chảy máu. Những chiếc gai cào xé quần áo, cào rách da thịt cô. Aphrodite cuối cùng đã tìm thấy xác của Adonis. Cô ngồi xuống bên anh và khóc lóc thảm thiết, luồn tay qua mái tóc lòa xòa lấm tấm mồ hôi và bụi bẩn trên vầng trán xinh đẹp của anh mà cô rất đỗi thân thương và quen thuộc. Cô đã bế xác anh trên tay và đưa đến tang lễ. Theo người xưa, máu của Adonis nhỏ xuống đường làm mọc ra hoa dã quỳ, một loại hoa nở vào đầu xuân nhưng sớm nở nhưng nhanh tàn. Và máu của Aphrodite, do bị gai và đá cắt, nhỏ lên những bông hoa màu trắng (hồng), biến loài hoa này thành một bông hoa hồng sắc, loài hoa của Tình yêu, Sắc đẹp và Tuổi trẻ. Thần Zeus yêu chàng trai trẻ đẹp, sớm phải chết ở vương quốc Hadès, nên như thường lệ khi còn sống cho chàng hàng năm khi mùa xuân đến là sống lại – sống lại – để trở về Aphrodite ở thế giới loài người. Có người cho rằng Adonis chết vì Arès, “chồng” của Aphrodite. Biết vợ yêu Adonis, thần Chiến tranh – Arès nổi cơn ghen, xúi một con lợn rừng lao vào Adonis.

Một số người nói, Zeus đã phân xử: Adonis sống với mỗi nữ thần một phần ba thời gian trong năm, phần còn lại là do Adonis quyết định. Từ đó Adonis sống đúng 1/3 thời gian với Aphrodite nên Perséphone nổi cơn ghen, khiến Arès lập mưu giết Adonis. Người ta cũng nói rằng không phải máu của Aphrodite đã nhuộm những bông hoa trắng thành một bông hồng, mà chính máu của Adonis nhỏ xuống mặt đất đã sinh ra loài hoa đẹp đẽ, cao quý ấy.

Adonis là hoa Thu thập mẫu đơn, thể hiện sự tinh tế và duyên dáng, loài hoa Adonis quyến rũ đã truyền cảm hứng cho các nhà thơ, nghệ sĩ và nhạc sĩ trong nhiều thế kỷ với những cánh hoa hình cốc đầy màu sắc và bóng tương phản hoặc màu vàng ở giữa. Là một khu vườn và bên đường thiết yếu, loài hoa phổ biến này được liên kết với một số lượng biểu tượng đáng ngạc nhiên qua nhiều nền văn hóa khác nhau.

Toàn bộ chi này bao gồm 120 loài khác nhau, tất cả đều có tên khoa học là Anemone. Hoa ban còn có tên thường gọi là hoa gió, tên gọi thứ hai này bắt nguồn từ ý nghĩa ban đầu. Anemone xuất phát từ một từ Hy Lạp có cùng cách viết, có nghĩa là “con gái của gió”. Nó là sự kết hợp của Anemos, từ chỉ gió, và hậu tố -one, có nghĩa là giống cái hoặc giống cái. Nó có được cái tên này vì những huyền thoại gắn liền với các vị thần Hy Lạp bốn phương, nhưng ý nghĩa của loài hoa cũng gắn liền với những câu chuyện về Adonis và Aphrodite. Nữ thần tình yêu đã giữ Adonis làm bạn đồng hành của mình quá lâu và các vị thần khác đã giết anh ta, vì vậy cô ấy đã khóc trước mộ của anh ấy và những giọt nước mắt cô ấy rơi vì tình yêu của mình đã biến thành hoa. Độc thân.

Thần thoại Hy Lạp cho thấy hoa mẫu đơn có ý nghĩa kép là sự xuất hiện của những cơn gió mùa xuân và sự mất mát của một người thân yêu. Người Victoria có một cái nhìn hơi khác về sự mất mát được biểu thị bằng hoa và sử dụng nó để đại diện cho một tình yêu bị lãng quên dưới bất kỳ hình thức nào bằng ngôn ngữ phức tạp của hoa. Các nền văn hóa Trung Quốc và Ai Cập coi chúng là biểu tượng của bệnh tật vì màu sắc, trong khi nông dân châu Âu mặc chúng để xua đuổi bệnh tật. Phản ứng tự nhiên của hoa khi đóng cửa vào ban đêm và mở ra vào buổi sáng có nghĩa là nó tượng trưng cho sự đoán trước một điều gì đó sẽ đến. Nó là biểu tượng của sự xui xẻo đối với nhiều nền văn hóa phương Đông, nhưng phương Tây thường coi nó như một vật bảo vệ chống lại tà ma và bệnh tật.

Các hình thức thu thập có đủ loại màu sắc, vì vậy hãy cân nhắc Ý nghĩa của màu sắc khác biệt hơn. Màu đỏ và hồng gắn liền với chủ đề tình yêu bị bỏ rơi hoặc đã chết. Màu trắng còn mang ý nghĩa chết chóc và xui xẻo trong văn hóa phương Đông vì màu trắng là màu được dùng trong các đám tang. Màu tím và xanh lam cũng rất phổ biến và phù hợp nhất để dự đoán và bảo vệ khỏi cái ác.

Trong khi các loại thảo mộc thời Trung cổ Sử dụng hoa này để Được sử dụng trong điều trị đau đầu và bệnh gút, nó hiếm khi được sử dụng trong thời hiện đại vì tất cả các giống đều độc hại ở các mức độ khác nhau. Hoa mẫu đơn châu Âu thông thường, phiên bản màu trắng với hoa nhỏ hơn nhiều so với những loại khác, vẫn được một số người bị bệnh gút, đau bụng và hen suyễn sử dụng. Những bông hoa màu tím tạo ra chất nhuộm màu xanh lá cây khi đun sôi và có thể nhuộm trứng Phục sinh và len.

Xem thêm những bài giải thích về Là gì ?

Nguồn : thanhcadu.com